Stt hoa bỉ ngạn, stt hoa sữa


Đang tải...

1. Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Nhìn bỉ ngạn, tôi nhớ về miền ký ức đau thương, tôi nhớ về giọt lệ của giao nhân, tôi nhớ về nỗi cô đơn chia ly hai bờ âm dương.

2. Người ta vẫn nói rằng Bỉ ngạn, thứ hoa nhuốm máu u linh, cô độc bên bờ Vong Xuyên, người ta vẫn thường nói Bỉ ngạn như đóa hoa của những linh hồn, thứ hoa không may mắn nhưng đã mấy ai thấu hiểu bỉ ngạn…

3. Bỉ ngạn nở bên hoàng tuyền, ngạo ngễ là thế, kiêu ngạo là thế… Nhưng có ai biết được những đóa hoa ấy đã trải qua đau thương ngần nào, cô độc ngần nào… Đời đời kiếp kiếp cô đơn, bất tử, bất diệt, còn gì hơn nỗi đau chia ly hoa và lá, còn gì hơn nỗi đau vĩnh viễn bên bờ luân hồi nhưng không nhập được luân hồi… Nỗi đau ấy liệu được ai thấu hiểu…


4. Bỉ ngạn hoa mãi chỉ mang bi thương và đau khổ. Tại vì sao, những ai đã trải qua cuộc tình thất bại, đều thích loài hoa này. Bởi vì, chúng ta đều thấy hình bóng mình trong loài hoa này, đầy đau khổ và bi thương.

5. Cánh đồng hoa Bỉ ngạn là bức tranh đẹp, nhưng cũng đem đến nhiều đau thương cho những người yêu nhau mong gặp lại nhau nhưng không bao giờ gặp lại hoặc gặp lại nhưng không nhận ra nhau!

6. Bỉ Ngạn hoa, hoa nở một ngàn năm, hoa tàn một ngàn năm, khi hoa nở thì lá đã tan mất, mà khi lá mọc dài thì hoa lại bắt đầu héo tàn, hoa và lá của Bỉ Ngạn hoa mặc dù là cùng chung một rễ, thế nhưng đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ. Hay cho một cái đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp gỡ, thật sự một loài hoa kỳ lạ.

7. Khi hoa bỉ ngạn nở, chỉ có một màu lửa đỏ; hoa nở không có lá, có lá không có hoa; tương niệm nhớ mong nhưng không thể gặp nhau, một mình cô độc trên con đường đến bờ bên kia.

8. Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn Hoa chờ một người, yêu tận tâm can. Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở. Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên… Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền. Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu. Có phải chăng chẳng chờ được người yêu? Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất, Có hoa không lá, có lá không hoa. Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi.

9. Ta cho rằng kiếp trước đã ngoái lại ngàn lần, mới đổi được một ánh mắt của chàng ngày hôm ấy, để rồi yêu sâu đậm đến mức này, nhưng vẫn chưa thể ở bên nhau… Bông hoa nơi địa ngục, đỏ thắm màu máu đỏ tươi, tượng trưng cho những bi kịch, hoa mọc không lá, lá mọc không hoa.

10. Loài hoa cõi âm. Ngàn năm nở. Một lần dựa Theo. Truyền thuyết. Biệt danh là gấu. Còn gọi cái tên nhung nhớ. Cả đời.

11. Tình không vì nhân quả…duyên đã định tử sinh…giữa chúng ta chỉ như hoa và lá…mãi mãi không thể bên nhau.

12. Tám ngàn dặm hoàng tuyền bỉ ngạn đỏ, cầu nại hà biết có người mong?

13. Bỉ Ngạn mang một chút gì đó buồn thẳm, mang một chút gì đó tà ác, mang một huyết sắc đỏ rực.

14. Bỉ Ngạn Hoa gợi cho ta cái cảm giác chính là trăng trong nước, hoa trong gương, càng ngắm càng muốn nắm giữ. Tưởng chừng như đã có thể nắm giữ được trong tay thì cuối cùng lại phát hiện ra tất cả phải chăng đều là hư hư thực thực.

15. Sở dĩ hoa bỉ ngạn đẹp bởi vì bên trong nó có chứa chất kịch độc, khi nộc độc của hoa ngấm vào cơ thể thì cũng giống như tình yêu đã tuyệt vọng, không thể cứu vãn được nữa!

16. Bỉ ngạn hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến, tình bất vi nhân quả, duyên chú định sanh tử.

17. Chàng là lá, thiếp là hoa …đợi 1000 năm thì thiếp đã hóa thành hoa, bỏ rơi những chiếc lá nhớ thương của chàng lại một mình ! Bây giờ mới hiểu rõ hoa bỉ ngạn vốn dĩ không thể nào có cả hoa và lá cùng tồn tại ! Vốn dĩ nếu có lá sẽ không hoa, có hoa sẽ không lá… Cả hai đã được sắp rằng mãi mãi sẽ không thể tồn tại cùng nhau…

18. Ái tình là chi đây? Đau khổ cả một đời, nhung nhớ cả một đời, lưu luyến cả một đời, chẳng phải cuối cùng rồi cũng theo chén canh Mạnh Bà mà tan vào hư vô hay sao? Tình ái cũng giống như đóa hoa Bỉ Ngạn kia: Mỹ lệ kiều diễm đấy, nhưng chóg tàn; có hoa có lá đấy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể ở bên nhau.

19. Hoa Bỉ Ngạn, còn có tên là hoa Mạn Châu Sa, là đoàn tình yêu bị nguyền rủa. Có hoa mà chẳng có lá, lá mọc mà chẳng thấy hoa, đời đời kiếp kiếp hoa lá bỏ nhau, đời đời kiếp kiếp cùng gốc mà chẳng thể gặp mặt.

20. Tuy bỉ ngạn mang màu sắc kiêu sa nhưng ẩn trong nó là sự đau khổ xót xa.. Em thích bỉ ngạn vì nó có màu sắc kiêu sa và nó mang nhiều nổi buồn giống em vậy…

21. Ta là bỉ ngạn, là đóa bỉ ngạn nhiễm máu đỏ tươi, là công cụ bị chàng lợi dung, là bỉ ngạn u ám chứ không phải rực rỡ mẫu đơn… Mà chàng thì không cần bỉ ngạn, chàng chỉ muốn mẫu đơn…

22. Người ta nói trong Bỉ Ngạn có yêu ma. Người ta nói Bỉ Ngạn là chia li. Người ta cũng từng nói Bỉ Ngạn là hồi ức. Nhưng đối với tôi hoa Bỉ Ngạn giống như một thứ làm tôi bỏ đi thứ mà tôi nghĩ là tình yêu, để yêu lấy chính bản thân mình và yêu lại những người yêu thương tôi. Kí ức giờ chỉ còn là những cánh hoa của Bỉ Ngạn.

23. Trong cơn mơ hư hư, ảo ảo, ta sợ tâm trí này có thể quên đi mất nụ cười của nàng trông ra sao và đẹp thế nào. Ta lại sợ rằng, bên kia bờ hoàng tuyền, nơi mà ta đang đi đến lại thiếu đi mất bóng dáng của nàng – người con gái ta yêu.

24. Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn
Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương
Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương.

25. Bỉ ngạn hoa nở một ngàn năm, tàn một ngàn năm, hoa và lá mãi không gặp mặt. Tình không vì nhân quả, duyên đã định sống chết.

26. Làm Bỉ Ngạn hoa, cũng như làm cây Cát Cánh (ý nghĩa của sự vĩnh cửu)… Phật nói ở bờ bên kia, vô sinh vô tử, vô khổ vô bi, vô dục vô cầu, là một thế giới cực lạc quên hết tất cả đau thương, nơi có loài hoa này vượt qua ngoài Tam giới, không nằm trong Ngũ hành, sinh trưởng ở miền cực lạc ít nước, không thân không lá, đỏ tươi rực rỡ, Phật nói, đó là Bỉ Ngạn hoa.

27. Bỉ ngạn hoa hoa nở không thấy lá
Sông Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao
Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà
Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên.

28. Tuy Bỉ Ngạn mang màu sắc kiêu sa nhưng ẩn trong nó là sự đau khổ xót xa….. Em thích Bỉ Ngạn vì nó có màu sắc kiêu sa và nó mang nhiiều nổi buồn giống em vậy…

29. Bỉ Ngạn Hoa mang màu tươi của máu
Nhuộm hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương
Khi đã yêu bất chấp đạo lý luân thường
Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ.
Bờ vong xuyên một lần ta hẹn ước
Rồi cả đời vĩnh viễn chẳng thấy nhau
Tình không màng nhân quả trước hay sau
Duyên cũng định một đời là sinh tử.

30. Bỉ ngạn – một sự chia ly buồn thảm khạm đậm tâm hồn nhân thế.. Rực rỡ một màu máu, nhưng đó liệu là vẻ đẹp, một vẻ đẹp rực rỡ hay là biểu hiện của một niềm tang thương, một nổi xót xa đau đớn đến tốt cùng vì chia ly. Lá và hoa chằng bao giờ gặp nhau từ lúc sinh ra cũng tựa như lúc trờ về cát bụi, chẳng bao giờ,… Liệu còn gì hơn sắc buồn của bỉ ngạn…

Có thể bạn quan tâm: Stt hay về hoa anh đào – Loài hoa mau nở lại chóng tàn
Những bài thơ hay về hoa bỉ ngạn

1. Thiếp vẫn chờ, vạn kiếp luân chuyển
Chẳng thể làm con tim này nguôi ngoai
Hóa thành cây mạn châu sa rực rỡ
Lá và hoa vĩnh viễn không tương phùng
Ngàn năm, lại ngàn năm trôi
Lúc hoa nở, là lúc lá tan
Lúc lá mọc, là lúc hoa tàn
Cố đến mấy, vẫn chẳng thể sửa mệnh
Đành nuốt nước mắt ngược vào tim.

2. Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.
Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.
Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.
Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên…

Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp
Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.
Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,
Có hoa không lá, có lá không hoa.
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi…

3. Vong xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu
Có phải chăng chẳng chờ được người yêu
Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất
Có hoa không lá, có lá không hoa
Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi
Một ngàn năm ra lá
Một ngàn năm ra hoa
Mãi mãi không bao giờ
Hoa lá được cạnh nhau.

4. Bỉ Ngạn hoa, nở rộ bờ đối diện
Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu
Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau
Chuyện tình cảm không phải vì nhân quả
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

5. Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ sinh tử
Sông Vong Xuyên ánh đỏ cả một dòng
Mạnh Bà Thang là ai quên ai nhớ?
Cầu Nại Hà là ai ngóng ai trông?
Thuốc 1 thang chứa 8 giọt lệ
Đau khổ biệt ly đợi chờ ai ?
Cành với lá vô vọng gặp lại
Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên.

6. Mạn Châu Sa Hoa
Bỉ Ngạn hoa nở
Nở bờ đối diện
Đỏ rực một vùng
Cùng nhớ cùng thương
Lại chẳng được gặp
Một mình một cõi
Bên kia cực lạc…

7. Trên đường Hoàng Tuyền… Cạnh sông Tam Đồ… Mùa thu rồi…
Bên bờ bỉ ngạn nở hoa… Đỏ rực khoảng trời… Đẹp đến nghẹn lòng…
Lại buồn bã không nguôi… “Nở nghìn năm, nghìn năm hoa cũng lụi.
Hoa và lá, vĩnh viễn chẳng gặp nhau.
Chuyện tình cảm, không phải vì nhân quả.
Duyên phận này, đã định tử sinh rồi.

8. Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ Minh giới
Vong Xuyên hồ, nơi lạnh lẽo xa xôi
Đường đến Hoàng Tuyền, sinh tử chia đôi
Ký ức nhân gian đều nhờ hoa giữ lại
Quên hết đời mà hướng đến u linh
Hoa rực cháy như ngọn lửa ái tình
Như máu chảy trong tim mình rạo rực.

Nhưng ngộ thay!
Bỉ Ngạn nở hoa mà không có lá
Ra lá rồi thì chẳng nở được hoa
Đời lạ thế! Liệu có phải chăng là
Yêu một người mà chẳng thể chung đôi
Cứ lặng thầm nhìn dòng nước cuốn trôi
Duyên kiếp trước, cả kiếp này cũng cạn
Đẹp thế nào rồi cũng sẽ tiêu tan!

9. Ái tình là chi, mà đem theo đau khổ?
Nhớ nhung là gì, mà làm người bi thương?
Duyên phận trái ngang, làm nồng tình lỡ dở
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp thương
Chấp nhất nặng sâu, không thể xóa
Tình cảm khắc cốt, làm sao tan?
Đời đời kiếp kiếp, mang nỗi nhớ
Ngàn năm luân chuyển, vẫn còn si.

----------------------------------------------------------------------------------


Stt về hoa sữa – Loài hoa của sự yêu thương và lưu luyến

1. Hoa sữa đầu mùa anh sẽ hái tặng em… để gửi trọn tình yêu và nỗi nhớ.

2. Chẳng rực lửa như phượng, không tím ngắt như bằng lăng, hoa sữa cứ lặng lẽ tỏa hương chứng kiến bao mối tình…

3. Hôm nay trời đẹp có nắng ấm, có một chút se lạnh. Thật tiếc hoa sữa chỉ thức dậy khi đêm về…

4. Hoa sữa là loài hoa của luyến lưu. Tháng Chín, Hà Nội chính thức vào thu, cũng đủ để nhắc nhỏm về những cuộc chia ly. “Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”. Tháng Chín, sân bay cũng đông đúc hơn thường ngày, là những chuyến đi lớn, là những niềm hy vọng và niềm tin về một ngày trở về.

10. Đi khắp phố phường Hà Nội ta cảm thấy như suốt bao nhiêu tháng ngày, bầu trời đã gói, ủ hết hương hoa để đến mùa thu đi khắp ngõ ngách, phố phường Hà Nội đều thấy hương hoa sữa thoang thoảng đưa.

11. Khi màn đêm buông xuống, hương hoa sữa càng trở nên nồng nàn hơn. Mùi hương len lỏi vào mỗi người làm dấy lên bao rung động, chạm vào những cung bậc cảm xúc từ sâu tận đáy lòng người đa cảm. Đi dưới trời thu, dưới ánh đèn vàng trong mùi hương nồng nàn hoa sữa chợt có kỉ niệm ngày xưa nào đó vụt qua.

12. Đêm nay, đêm Hà Nội trở gió bất chợt tỉnh giấc vì hương hoa sữa len vào tận cửa phòng, vô tình bị một con gió đêm phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua da mặt, mới biết Hà Nội của mình đã sang mùa. Mùi hoa sữa luẩn quẩn trong đêm dễ làm người ta say. Nhắc lại trong trí nhớ mới hiểu phố Hà Nội là phố hoa và hoa sữa về như một cái hẹn mỗi năm, khi những chùm hoa li ti tỏa hương khắp các góc phố, con đường cũng là lúc những con phố ngang qua đã quyện chặt hương thơm dịu ngọt của loài hoa ấy.

13. Có một loài hoa mỗi mùa nở, gợi thương, gợi nhớ, gợi luyến lưu. – Hoa sữa mùa thu

14. Thu Hà Nội tràn ngập mùi hoa sữa như muốn gợi nhắc những nhớ nhung về một ai đó chẳng thể gọi tên.

15. Bất chợt một mùi hương, thoang thoảng đưa qua, man mác – Mùi của hoa sữa. Hoa sữa về cùng những cơn gió se se lạnh, những giọt sương long lanh ban sớm, và những chiếc chăn đắp vội. Thu sang, mùa hoa sữa lại về…

16. Mình có một sở thích ít ai dám giống. Mình rất thích mùi hoa sữa, dù gần hay thoang thoảng, miễn là hoa sữa, mình đều thích. Nhớ mỗi lần sau mưa, hoa sữa trước cửa tỏa nồng, hàng xóm ai cũng khó chịu với nhà mình vì cây hoa sữa. Mà từ ngày mình vào SG học cây này cũng bị bố mẹ mình tống tiễn luôn.

17. Những sớm tinh sương, khi nhà nhà còn êm đềm trong giấc ngủ say, hương hoa sữa đã theo làn gió rong chơi khắp chốn, để rồi đọng lại bên hiên của nhà ai khiến cho một vài tâm hồn nghệ sĩ bất chợt lưu luyến, xốn xang đến lạ kỳ.

18. Yêu lắm lúc thời tiết giao mùa, giữa lạ và quen, giữa mới và cũ đan xen nhau. Mùi hoa sữa lúc này là tuyệt nhất, dịu dàng, nhè nhẹ, không khó chịu như lúc nở rộ. Muốn được lang thang trên phố mà hít hà cái mùi hương đặc biệt ấy.

19. Gió mùa về nên phố lại căng đầy hương hoa sữa . Cái thời tiết này , cái mùi hương này thường làm lòng người yếu mềm . Lại nhớ về những điều đã cũ và những con người đã đi qua. Dù sao thì , ai cũng cần một người nào đó bên cạnh…

20. Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió. Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ. Cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua…

21. Mấy hôm nay đi ngoài đường đã thấy ngào ngạt hương hoa sữa, cái thứ mùi nồng nồng, hăng hắc lại pha chút ngọt, ở gần thì ghét mà đi thoáng qua lại thấy xao xuyến, muốn hít một hơi căng đầy lồng ngực. Rồi chẳng hiểu sao ký ức từ những ngày xa xưa nào thi nhau ùa về trong tâm trí. Những câu chuyện đã cũ kỹ lắm rồi, mà cảm giác như chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Cũng có thể Hà Nội bé quá nên đi đâu cũng thấy kỷ niệm.

22. Đã nghe hoa sữa về trong gió, đi bộ trong phố nhỏ đã thấy hương luồn lách đâu đây. Vầy đúng là thu rồi!

23. Nó cứ bắt người ta phải hoài niệm thổn thức vì những gì rất xa. Nó bắt người ta phải xuyến xao thương nhớ vô cùng… Nó khiến người ta muốn được dựa vào vai ai đó để tìm một hơi ấm thân quen trong cái lạnh se se của heo may sương phủ… Hoa sữa mùa Thu…

24. Nhắm mắt. Hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Tối mùa Thu năm nào, vòng xe quay đều trên phố, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc… Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi… Tiếng gió đùa trên lá. Tiếng hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim…

25. Hoa sữa và mùi hương nồng nàn đã trở thành nét đặc biệt quyến rũ rất riêng của Hà Nội. Cùng rất nhiều màu sắc khác, hoa sữa đã vẽ lên một bức tranh Hà Nội vào thu một màu vàng nhè nhẹ, gió thoang thoảng và hương hoa nồng nàn.

26. Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió. Nói thế thôi chứ nhiều quá có mà nồng nặc từng cơn gió…

27. Nếu cậu thích hoa sữa. Ví dụ thế!
Nhất là vào những ngày đầu thu tháng 9 như thế này. Thì tớ đã có thể lên kế hoạch thích cậu sớm hơn rồi.

28. Hà Nội của em mùa này đón những cơn mưa vội trên phố lạnh và hoa sữa đã phủ lối trên vai gầy anh biết không? Qua phố Nguyễn Du, qua đường Quán Thánh, ngập chìm trong hương hoa sữa vất vương lại từ những ngày nào, thấy Hà Nội của mình dường như đã già lắm.

29. Đã lâu rồi không còn những giây phút thảnh thơi dạo bước trên con đường thơm mùi hoa sữa. Từ lúc nào, lòng đã mang nặng những suy tư, từ lúc nào đã cảm thấy mùa thu cũng lạnh lẽo như mùa đông vậy? Đã bao nhiêu mùa thu trôi qua, đã bao lần ngất ngây mùi hoa sữa nhưng sao vẫn nhiều tâm trạng đến vậy?

30. Thu đẹp, nhưng cái đẹp ấy buồn đến ngạt thở, và hoa sữa gợi một nỗi nhớ miên man.

31. Bây giờ là đầu mùa hoa, trong từng cơn gió heo may, hương hoa sữa đã vấn vương mọi chốn. Chẳng biết tự bao giờ, cứ như một sự mặc định, mùi hương đó trở thành “hương của Hà Nội” trong tâm trí của cả dân bản địa và khách du lịch ghé qua.

32. Những người đi xa, hay những ai từng đến thăm Hà Nội những ngày trời thu, trong kí ức hẳn sẽ nhớ những ngày có gió và nắng hanh hao, có màu vàng hoa cúc, màu vàng của cây lộc vừng bên bờ Hồ Gươm, màu xanh non của cốm làng Vòng gói trong lá sen và mùi hương đậm đà của loài hoa sữa.

33. Hoa sữa vẫn thơm như thế, từng đêm, từng đêm cuối Thu, tha thiết nồng nàn! Hình như ngay cả màn đêm cũng được dệt bằng hương hoa! Hương thơm đầy trăn trở, cồn cào chỉ thổn thức về đêm, dành cho những con tim đậm sâu biết sống và yêu trọn vẹn.

34. Có phải không, hoa sữa luôn gợi mối tình dang dở với vị ngọt đầu đời ngọt mãi không phai? Những nỗi đau khe khẽ dịu dàng thức giấc trong hương đêm vời vợi. Có bao nhiêu người đã bắt đầu yêu để rồi tan vỡ trong hương hoa mùa thu như thế?

35. Cây và hoa thì bất động, nhưng hương lại theo gió vương trên tóc người qua, làm thức tỉnh nhiều giác quan cùng lúc. Đó là cái tài tình của loài hoa sữa, và nó cũng buộc con người ta phải có cách thưởng hoa thật riêng: vừa đi vừa cảm nhận.

36. Mùa đông – lạnh. Nhưng mùa đông là mùa của những điều ấm áp. Là đôi bàn tay đan chặt, là nép vào vai nhau tìm hơi ấm… Là những lần dạo phố hít hà hương hoa sữa….

37. Một mùa hoa Sữa qua mau
Đông sang hoa úa vàng màu lìa rơi.

38. Những mùa hoa bỏ lại, những mùa thu đi qua, còn lại ta với nồng nàn, với mênh mang trời xanh Hà Nội, với hoa sữa thầm nhắc người ở người về…

39. Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng con gió
Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ
Phố sữa vỉa hè thơm bước chân qua.

40. Hái được nhành hoa sữa mà ngỡ như đã có cả mùa thu.

41. Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm… Có lẽ nào anh lại quên em…

42. Hoa sữa nồng nàn khắp các con phố. Hoa sữa dịu mát cả một trái tim.

43. Mùi hoa sữa về thơm từng cơn gió, để lòng ai vươn vấn một bóng hình.

44. Biết nói gì về hoa sữa đây em,
Khi hoa lãng tử đã rụng đầy vai áo.
Lúc thơm thảo hoa đậu cùng thơm thảo,
Lúc phù du hoa dứt áo phù du….
Hoa sữa làm nên một nửa mùa thu.
Là tinh tuý của Nắng Mùa Xuân – Gió Mùa Đông và Mưa rào Mùa Hạ…

45. Có lẽ hoa sữa nở vào mùa thu – mùa của những sự lãng mạn. Thế nên nó gắn với nhiều kỷ niệm và vì niềm vui nhiều nên nỗi buồn cũng dài mãi.

46. Chỉ mùa thu còn trọn vẹn yêu thương,
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ,
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở,
Có hai người xưa đã yêu nhau….

47. Có một mùa mang tên Hoa sữa trắng – mùa của tình yêu thương ngọt ngào say đắm, mùa của những bàn tay đan xen, siết chặt vào nhau. Thu Hà Nội, đẹp như em hay hoa sữa trắng tinh khôi tỏa hương khắp đất trời.

48. Sao lại có một loài hoa kỳ lạ đến thế? Mỗi khi thu về, hoa lại nở trắng nõn, ngọt ngào với mùi hương say đắm lòng người Hà Nội. Cả một trời kí ức lại ùa về trong bỡ ngỡ, xuyến xao.

49. Hoa sữa nở rộ trắng xóa, từng cánh hoa rơi rụng khắp nẻo đường, góc phố. Thu Hà Nội được nhuộm trắng bởi màu hoa sữa tinh khôi.

50. Mùa thu lại về, Hà Nội sẽ lại được bao trùm bởi màu trắng của những cánh hoa và mùi hương ngào ngạt của loài hoa mang tên Hoa sữa.