Ảnh nóng Thiều Bảo Trâm: Hot girl khoe body tuyệt đẹp và chân dài miên man


Search “ChatdemTV” Để ngắm gái xinh và clip nóng trong ngày!

Ảnh nóng Thiều Bảo Trâm: Hot girl khoe body tuyệt đẹp và chân dài miên man


Đừng cố nói “Tôi phải thành công”, mà hãy tự nhủ chính mình “ Tôi vui vẻ khi làm điều này” nhé. Để đôi vai bớt nặng, chân bạn sẽ tiến xa hơn…


Đừng sợ hãy, hãy bước đi trên đôi chân của mình, có chăng nếu mệt mỏi hãy dừng lại nghỉ ngơi rồi bước tiếp.


Một buổi sáng tháng 12 đẹp trời và lại nhớ những chuyến đi cũ…


Đừng tự lừa dối bản thân. Đứng vững trên đôi chân của mình mà không dựa dẫm hay gắn bó quá sâu đậm với bất cứ ai, đó mới là cách tồn tại trong thế giới này.


Trong mỗi bước đi cùng với thiên nhiên, chúng ta nhận được nhiều hơn những gì ta tìm kiếm.


Trời sinh chân ngắn, em có làm sao? Em chẳng xấu hổ đâu mà em rất tự hào.


Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười. Đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông, cũng không mệt. Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã chùn chân.


Tôi không cần một thế giới thật to vì bước chân tôi ngắn lắm. Tôi chỉ cần một thế giới nho nhỏ đủ để nắm chặt tay người tôi yêu.


Nếu muốn mặc một chiếc váy size S, người mặc đồ size L như bạn phải nỗ lực giảm cân. Nhưng nếu muốn đi một đôi giày size nhỏ, bạn không thể nào khiến bàn chân mình bé đi được. Trên đời này, có những chuyện như vậy. Dù cố gắng thay đổi đến đâu, không hợp vẫn là không hợp…


Hãy làm những thứ khó khăn khi chúng còn dễ dàng và làm những thứ vĩ đại khi chúng còn nhỏ bé. Hành trình ngàn dặm bắt đầu bằng những bước chân.


Vẫn biết rằng quá khứ ở đằng sau và phải sống cho những gì phía trước. Nhưng đôi khi đôi chân vẫn bước ngược để dẫn ta về với những nỗi đau.


Hãy giữ cho mình một đôi chân còn nguyên vẹn, để đến khi người con trai thật sự dành cho em xuất hiện, sẽ chẳng điều gì cản bước chân em chạy đến bên cạnh họ, chạy đến chân trời hạnh phúc thuộc về em.


Đừng cố nói “Tôi phải thành công”, mà hãy tự nhủ chính mình “ Tôi vui vẻ khi làm điều này” nhé. Để đôi vai bớt nặng, chân bạn sẽ tiến xa hơn…


Trên con đường dẫn tới sự thành công, dù bạn có đi chậm bao nhiêu cũng không sao. Quan trọng là bạn không bao giờ dừng chân và bỏ cuộc.


Tuổi trẻ ấy, thật buồn cười. Đi qua bao nhiêu ngọn núi, con sông, cũng không mệt. Vậy mà có lúc mới đi qua một người thì đã chùn chân.


Phải nhiều năm sau nữa, khi bạn đã đứng vững trên đôi chân của chính mình, trở thành người phụ nữ độc lập, tài năng và xinh đẹp. Thì những người bỏ rơi bạn hôm nay mới biết họ đánh mất thứ gì.


Có thể tôi là một người không giỏi thể hiện cảm xúc, cũng không giỏi chịu đựng lại cứng nhắc và cực đoan. Chỉ biết dùng đôi chân để đi, đôi mắt để ngắm nhìn mọi thứ, cảm nhận bất cứ điều gì xung quanh dù là rất bé nhỏ… một sự bộc lộ tâm tình một cách mãnh liệt, tinh tế nhất. Mà thỉnh thoảng đôi mắt lại cần được rửa sạch bằng nước mắt, để nhìn đời, nhìn người được rõ hơn.


Đừng tự lừa dối bản thân. Đứng vững trên đôi chân của mình mà không dựa dẫm hay gắn bó quá sâu đậm với bất cứ ai, đó mới là cách tồn tại trong thế giới này.


Bỗng có một ngày cảm thấy sự chùng chân mỏi gối, mọi thứ trở nên mông lung, xa vời, không biết là có nên đi tiếp hay dừng lại.


Luôn nhìn về phía trước và giữ cho đôi chân luôn vững bước trên con đường. Chỉ cần bạn biết nơi mình muốn đến, chắc chắn bạn sẽ đến được đó.


Cha mẹ cho bạn đôi chân để tự đi và sống độc lập, không phải để đứng dựa vào người khác.



Tôi không cố đổ lỗi cho “tốt nghiệp”, nhưng hình như nó là một trong những nguyên nhân khiến những cuộc trò chuyện, những lần gặp gỡ của chúng tôi trở thành cái gật đầu chào xa lạ hay thậm chí là những đôi chân không còn dừng lại trước người mà ngày trước ngẩng mặt cuối đầu đều có thể nhìn thấy nhau.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét